Nhật ký Melaap
19 tháng 8, 2026
Melaap
“Đến cả dòng nước trôi còn gặp ghềnh thác, nói gì đời người” Trợ lý nhớ lời Melaap dặn dò mọi người. Với mọi việc xảy ra, phải xem nó là hiển nhiên, đến rồi đi. Chuyện tốt cũng sẽ đi, xấu cũng sẽ đi, đó mới là đạo lý tự nhiên. Quán nhà Melaap chứng kiến quá nhiều số phận, đồng hành cùng quá nhiều bi kịch. Giọt nước mắt nếu tích tụ lại, có lẽ phải xây được thủy cung.
“Đến cả dòng nước trôi còn gặp ghềnh thác, nói gì đời người” Trợ lý nhớ lời Melaap dặn dò mọi người. Với mọi việc xảy ra, phải xem nó là hiển nhiên, đến rồi đi. Chuyện tốt cũng sẽ đi, xấu cũng sẽ đi, đó mới là đạo lý tự nhiên. Quán nhà Melaap chứng kiến quá nhiều số phận, đồng hành cùng quá nhiều bi kịch. Giọt nước mắt nếu tích tụ lại, có lẽ phải xây được thủy cung.
Cô gái dần lấy lại bình tĩnh rồi chậm rãi kể chuyện:
— Giữa tôi và anh ấy có hợp đồng hôn nhân. Anh ấy sẽ cho tôi danh phận, nhưng chỉ thế thôi. Không tình yêu, không vật chất.
“Ở xứ mình dạo này có cả hợp đồng hôn nhân à, tưởng không có giá trị pháp lý,” trợ lý nghĩ thầm.
Càng nghe câu chuyện càng thấy nổi nóng. Chồng cô tên là Trần Minh Lâm. Hai người vốn là bạn học cấp ba. Ngày xưa, cô yêu anh vì vẻ ngoài điển trai và tài hát hay. Ra trường mấy năm, cô phấn đấu trở thành giảng viên đại học, còn anh làm kỹ sư cơ khí. Gặp lại nhau trong đám cưới bạn cũ, hai người trò chuyện rồi dần dà tiến đến hôn nhân thỏa thuận.
Ba anh bị tai biến, mẹ lại sức yếu, xem như một tay Gia Hân lo liệu chăm sóc, kiêm luôn việc quản lý nhà cho thuê của gia đình. Tiền thuê nhà không đủ bù tiền thuốc men, cô phải gồng gánh toàn bộ chi phí sinh hoạt, gần như chẳng còn chút thời gian nào cho bản thân.
Năm trước bố chồng mất, cô có cảm giác như mình bỗng trở thành "tỷ phú thời gian". Dù có người hỗ trợ, việc chăm sóc hai người bệnh triền miên hoàn toàn không hề đơn giản, nhất là những đợt ông trở nặng phải nằm cấp cứu suốt mấy tháng trời. Cô bắt đầu tham gia các hoạt động đội nhóm, chạy bộ và chăm chút dưỡng da.
Dạo gần đây, người chồng chăm về nhà hơn và chuyện chăn gối cũng diễn ra thường xuyên hơn. Anh bảo mẹ muốn có cháu bế. Gia Hân tự nhiên thấy phân vân. Với cô, một đứa trẻ phải là kết tinh của tình yêu. Bản thân cô chọn thì cô phải chịu, nhưng con cái thì khác.
— Cô có muốn nghe lời khuyên từ tôi không? — Melaap hỏi.
Gia Hân nhíu mày như định phản bác, nhưng ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu.
— Hãy quay lại sau 45 đến 60 ngày nữa. Cô đã trải bài quá nhiều rồi, nếu tiếp tục có thể sẽ nhận về những tín hiệu sai lệch. Cứ sinh hoạt bình thường, một thời gian nữa quay lại, tôi sẽ giúp cô tìm câu trả lời.
Gia Hân ngồi thừ ra, uống cạn ly trà rồi lẳng lặng rời đi mà không nói thêm lời nào.
— Giảng viên đại học gì mà thái độ… — Trợ lý lẩm bẩm.
— Thấy thế nào? — Melaap hỏi.
— Cô ấy cứ quái quái thế nào ấy, lúc thì hiền lành, lúc lại hung dữ đanh đá, có lúc trông cứ như bất ổn tâm lý… Tóm lại là nói chuyện không đáng tin. — Trợ lý vừa nói vừa thu dọn bàn trà.
— Cô gái này Life Path chắc là số 7 hoặc số 8. Mặc kệ cô ấy nói gì, kỳ thực cô ấy đã biết rõ câu trả lời của riêng mình. Bi kịch của người chưa giải đề đã biết đáp án chính là thói quen vẽ thêm tình tiết, nhằm kỳ vọng sự lựa chọn của mình tăng thêm phần kịch tính. Lưu ý việc trải bài liên tục và sai phương pháp hoàn toàn có thể khiến tâm tính trở nên bồn chồn, nóng nảy, dễ khóc dễ giận.
Melaap vừa giảng giải vừa ghi chép, sau đó xếp gọn mấy bộ bài rồi bước ra phía cửa.
Cô gái mặc áo caro vẫn chưa rời đi. Melaap bước đến cất lời chào. Cô gái thoáng vẻ bối rối nhưng không hề khó chịu. Kỳ thực, Melaap luôn toát ra loại năng lượng ôn hòa khiến người đối diện chẳng thể nào nổi giận.
Melaap tặng cô một chậu trúc nhỏ, sau đó cầm bút đề tặng: “Mến tặng Như An.”
Chưa có bình luận — hãy là người đầu tiên.