Nhật ký Melaap
30 tháng 7, 2026
Quán Nhà Melaap - [NHƯ AN] Tập 1
Melaap
Tập 1 · Quán Nhà Melaap — Như An
Những câu chuyện ngắn (không có thật) về Tarot
Quán nhà Melaap nằm lọt thỏm ở khu Đồng Vọng, ngã tư Bốn Xã đi lên chừng ba mươi thước, rẽ vô cái hẻm bên phải thấy có ngôi nhà lồi ra.
Trước nhà treo cái rèm vải lụp xụp kiểu mấy quán cà phê bên Nhật. Quán lèo tèo dăm ba khách, cà phê pha ra chủ yếu cũng chỉ để phục vụ cho mấy người tới coi Tarot.
Mấy ngày nay tự nhiên cà phê có khách quen.
Đó là một cô gái trẻ, mặc cái áo sơ mi sọc caro vàng nhạt, chân váy kaki đơn sơ, tóc dài ngang lưng. Góc nghiêng của cô thanh tú, trong trẻo như em gái nhà bên. Cô cứ đến từ lúc 9h sáng, gọi một ly americano rồi ngồi chừng 45 phút là đứng dậy đi. Cô gái rất an tĩnh, an tĩnh đến độ có khi ngồi ngay đó nhưng người ta lại không nhận ra sự tồn tại của cô. Cách một ngày, cô lại đến. Sau đó thì duy trì cái lịch trình đều đặn: ghé quán vào mỗi 9h sáng, gọi một ly americano rồi thả hồn qua cửa sổ.
Reader ở Melaap được gọi là Người Dẫn Đường. Mỗi ca trực sẽ có từ 2-5 Người Dẫn Đường ngồi đợi tùy thuộc vào lịch hẹn trước của khách.
Hôm nay có một cô gái ghé quán, cô hẹn trước rồi nhưng ngặt cái là không muốn trò chuyện với Người Dẫn Đường, chỉ khăng khăng muốn trao đổi trực tiếp với Melaap. Cô ngó quanh rồi buông mấy câu tỉnh queo:
— Vấn đề của chị tụi em không giải quyết được đâu. — Tất cả những gì tụi em nói chị đều hiểu hết rồi, chị đọc ngược lại cho tụi em còn được nữa là. — Chuyện này phức tạp lắm, tụi em chưa đủ tầm đâu...
Làm cái nghề dịch vụ này, mấy lời thoại thế này của khách cũng xem như chuyện bình thường như bữa cơm chén nước. Khách trải bài Tarot bây giờ thông thái lắm, người ta có thể tìm lời giải dễ dàng trên Google hoặc bất kỳ một công cụ AI nào. Nhưng một trong các tiêu chí của Melaap là hướng dẫn khách tự mình xem, tự mình tìm lời giải, vì suy cho cùng chẳng có ai trên đời hiểu được cái nội tâm sâu thẳm của một người tốt hơn chính bản thân của người đó.
Cuối cùng, Melaap quyết định mời vị khách kia vô phòng. Chẳng vì giận dỗi hay muốn chứng tỏ điều gì, chỉ đơn giản là cảm thấy có duyên.
Căn phòng bố trí giản dị vô cùng, chỉ có khay trà với đĩa trầm hương tỏa khói nhè nhẹ. Melaap thong dong pha trà mời khách.
— Câu hỏi của chị là gì? — Melaap nhỏ nhẹ hỏi.
— Tôi muốn biết anh ấy có yêu tôi không? — Chị khách nhíu mày trả lời, giọng có phần nóng nảy.
— Sự kết nối giữa hai người hiện tại thế nào?
— Có kết nối thì tôi cần gì đến đây để hỏi? — Chị khách tỏ vẻ không kiên nhẫn. — Tôi đã từng trải bài một lần cách đây 2 tháng, kết quả là The Lovers. Lúc đó tôi chỉ tự mình nghiên cứu và trải chơi thôi, nhưng rất đúng. Sau này đổi bao nhiêu reader đều nói vớ vẩn gì đâu không!
— Chị muốn kết quả là The Lovers?
— Không phải, tôi muốn tính logic! Không thể nào 2 tháng trước là The Lovers, sau đó lại đẻ ra Devil hay The Moon được.
— Trà này là Giảo Cổ Lam, vị có hơi đắng, chị từ từ uống. — Melaap chậm rãi rót trà mời, giọng êm ru như vỗ về cái ngọn lửa đang bốc lên trong lòng khách.
Melaap có cái aura mang tính “phong ấn”, hầu như ai bước vô căn phòng này rồi, dù người có nóng nảy, bồn chồn cỡ nào cũng tự dưng trở nên an tĩnh lại. Melaap vóc người nhỏ nhắn, hay mặc áo xô rộng nhìn rất gầy ốm. Nhưng đôi mắt thì cực sáng và mang tính trấn nhiếp lạ kỳ khi nhìn thẳng vào ai đó.
Đợi vị khách uống đến ly trà thứ hai, cái đắng qua đi nhường chỗ cho vị ngọt thanh, Melaap mới từ tốn giải thích:
*Bói bài, bản chất là thuật đọc tâm. Tâm của người là một hồ nước. Để đọc rõ, hồ nước phải tĩnh, góc nhìn phải thuận lợi và phải có ánh sáng. Người Dẫn Đường là người xúc tiến để 3 điều kiện đó xảy ra.
Thế nên, khi chị muốn đọc tâm người khác thì chúng ta phải tìm chỗ để đặt góc nhìn. Nếu có sự kết nối thì giống như một hồ nước có đường thông nhau. Còn không có kết nối, đó là kỹ thuật phóng chiếu ảnh.
Mỗi cá nhân đi qua đời ta đều để lại những dấu vết, và kỹ thuật phóng chiếu ảnh nhằm làm rõ những dấu vết đó. Tuy vậy, vì phải soi thông qua nhiều trung gian, nên câu hỏi càng gần với sự vật, sự kiện được phóng chiếu thì càng chính xác.*
Câu hỏi “Người ta có yêu tôi không?” sẽ chỉ trả lời dựa trên sự phóng chiếu nội tâm của chị. Có khi chỉ trước sau một cuộc điện thoại đã có 2 kết quả khác biệt. Vì vậy để phóng chiếu ảnh chuẩn xác, chúng ta nên dựa vào một tình huống cụ thể và phóng chiếu.
Melaap nhìn sâu vào mắt vị khách, thong thả hỏi:
— Chị có một câu chuyện nào cụ thể để dẫn đến câu hỏi “Người ta có yêu tôi không?” mà chị đang thắc mắc không?
Bình luận
Chưa có bình luận — hãy là người đầu tiên.